Gaikotsu Kishi-sama, Tadaima Isekai e o Dekake-chuu

Tập 5 – Chương 2: 「Du hành luôn thú vị hơn khi có bạn đồng hành」

tiếp

Du hành luôn thú vị hơn khi có bạn đồng hành

Hai ngày sau.

Bởi tôi không có việc gì gấp, tôi thu thập thêm nước suối để lấy lại cơ thể và dành nhiều ngày để đấu tập với Ariane, làm quen với ngôi làng và học cách kiểm soát cảm xúc trong khi chiến đấu.

Tôi tập với Ariane cho đến trưa, sau đó luyện chút kiếm thuật với cơ thể elf và rồi thì đi khám phá ngôi làng đến hết ngày.

Tôi chưa bao giờ nhận ra một ngày có thể dài đến thế nào hay tôi làm việc hiệu quả thế nào khi không có T.V., trò chơi hay internet. (K: tui hiểu cảm giác đó ’-’)b )

Mà thật ra thì, chỉ là tôi sẽ cảm thấy chán vcl nếu tôi không làm gì để giết thời gian thôi.

Tối hôm đó, sau khi tắm trong bồn tắm riêng của dinh thự xong và ngồi xuống ăn tối, Glenys nói với tôi về vấn đề liên quan đến cấp phép du hành.

“Làng Landfria đã cho phép rồi đấy.”

Tôi nhảy bật khỏi chỗ ngồi và lao thẳng tới Glenys khi nghe thấy tin đó.

“Ôi, có thật không!? Thế khi nào thì tàu ra khơi ạ?”

“Bình tĩnh nào. Trước tiên có một vài điều kiện chúng ta cần thảo luận đã.”

Glenys giơ tay lên khi bà ấy thấy sự phấn khởi của tôi.

“Điều kiện?”

Bởi tôi sắp lên một con tàu buôn của người elf đến một vương quốc thú nhân, điều quan trọng là phải lắng nghe mọi quy định kẻo tôi lại gây chuyện nữa, nên tôi bình tĩnh lại để nghe bà ấy.

“Có vẻ là hai đứa có mối quan hệ với trưởng làng và ông ấy muốn được gặp hai đứa.”

Lần này đến lượt Ariane phản ứng với tuyên bố của Glenys.

“Cả hai chúng con ạ?”

Glenys gật đầu đáp lại và tiếp tục nói với ánh mắt mập mờ.

“Dường như, hai đứa đã giúp đỡ anh trai của trưởng làng thì phải.”

Ariane và tôi nhìn nhau ngơ ngác khi Glenys nói cho chúng tôi điều đó.

Nếu tôi đang hiểu đúng, thì cả hai chúng tôi bằng cách nào đó đã quen được với anh trai của trưởng làng Landfria… Tuy vậy, cả Ariane lẫn tôi đều chẳng nghĩ ra được đó là ai cả.

Tôi không nói chuyện với nhiều người elf ngoài những người ở Raratoia, thế nên tôi đợi xem Ariane có gì để nói không.

“Mình chưa từng nói chuyện với trưởng làng Landfria bao giờ, cũng như ai đó có thể là anh trai ông ấy cả…”

Tôi cố nhớ lại tất cả những người elf mà tôi đã gặp bên ngoài làng nhưng chỉ có một người loé lên trong đầu tôi.

Đôi mắt vàng của Ariane mở to khi cô ấy nhận ra người duy nhất có khả năng, và cả hai chúng tôi la lên cùng lúc:

“Casey!?” “Casey-dono!?”

Casey Held.

Ông ta là một nhà nghiên cứu quái vật kỳ lạ sống và làm việc ở lãnh thủ Buranbeina của Vương quốc Rhoden.

Glenys nở nụ cười hài long khi bà ấy nghe câu trả lời của chúng tôi và giục chúng tôi tiếp tục.

“Hmm, tôi không thấy có vấn đề gì với việc gặp mặt ông ấy cả, cô thì sao?”

Sau khi tôi nói sẽ sẵn lòng gặp mặt trưởng làng, tôi quay sang Ariane và thấy cô ấy lắc đầu.

Nụ cười của Glenys nở rộng như thể có gì đó về chuyện này có vẻ đang làm bà ấy vui.

“Thế thì tốt rồi. Ariane, mẹ đã có được sự cho phép từ thủ phủ rồi, con sẽ đồng hành cùng Arc-kun trong chuyến đi này.”

Ariane sững người khi cô ấy nghe lời giải thích cụt ngủn của mẹ cô ấy.

“Đ-Đợi chút đã, con cũng phải đi đến Fabuna’ha sao?”

“Đúng đấy. Không may thay, Arc-kun vẫn chưa chính thức là một phần của làng. Mẹ đã phải tận dụng chút quan hệ của ông con và kêu gọi sự giúp đỡ từ một đại trưởng lão khác để sắp xếp hết chuyện này, thế nên là…”

Glenys vừa nói vừa bước về phía con gái bà ấy và khi đến cạnh Ariane, bà ấy thì thầm gì đó vào tai cô ấy khiến má cô ấy đỏ như cà chua và làm cô ấy đẩy người mẹ đang mỉm cười ra.

Mặc dù tôi không hề mong đợi rằng Glenys sẽ khiến cô ấy đi cùng tôi vì yêu cầu ích kỷ của mình, nhưng tôi lại quá bận tâm với phản ứng kỳ lạ của Ariane để có thể tranh luận việc đó.

“…? Có gì không ổn sao Ariane-dono?”

“Kyun?”

Khi tôi hỏi cô ấy, tôi chỉ nhận lại ánh nhìn im lặng từ cô ấy và Glenys thì quay mặt đi khỏi tôi khi tôi quay sang bà ấy.

Ponta trông khá lo lắng khi nó ngước nhìn biểu cảm im lặng của Ariane.

“T-Tôi ổn! Tôi sẽ đi cùng anh…”

Ariane thở dài đầu hàng còn Glenys tiếp tục mỉm cười và đưa ra một đề nghị.

“Bởi hai đứa đang đi đến Lục địa phương Nam, sao hai đứa không mời con bé đó nữa nhỉ? Chiome-chan sẽ thích được đi lắm đấy!”

Bà ấy nói rất thản nhiên, như thể đang bảo chúng tôi đem theo một người bạn đi chơi chung vậy.

Tuy vậy, xét trên chủng tộc của những người cai trị đất nước mà chúng tôi ghé thăm, mời Chiome đi cùng cũng không có gì lạ.

Chiome là tên của một thành viên tộc mèo từ những Người của vùng Núi và Đồng bằng sinh sống ở lục địa này. (trans: t vẫn chả thể nghĩ ra dc cách dịch nào nghe đỡ chuối hơn cái này)

Gia tộc mà cô ấy thuộc về được thành lập bởi một người từ thế giới của tôi, người đã dốc toàn tâm để bảo vệ toàn bộ tộc của cô ấy hàng thế kỷ trước, một nhiệm vụ đã được truyền lại cho tộc kể từ đó.

Trong Kiếm Tâm Tộc có một nhóm sáu ninja sở hữu khả năng phi thường, và tôi có quen biết một vài trong số họ khi tôi giúp họ giải phóng một nhóm nô lệ ở thủ phủ.

“Nhưng mà, liệu tàu buôn có sẵn sàng cho Chiome-dono lên không nếu em ấy đi cùng? Và dù có vẻ không giống vậy, nhưng Chiome-dono có rất nhiều trách nhiệm cần gánh vác, vậy liệu em ấy có chịu đi cùng không?”

Thậm chí để được đàm phán về việc tham gia lên chuyến tàu buôn, tôi đã phải gia nhập một ngôi làng elf. Vậy nên tôi nhìn Glenys để đợi giải thích làm sao để một người như Chiome có thể đi cùng.

Chưa kể tôi cảm thấy khó xử thế nào khi mang một thành viên của lực lượng chiến đấu chủ chốt nhất của ngôi làng bí mật theo vì một việc có thể xem là một chuyến đi tìm nguyên liệu nấu ăn.

Tuy vậy, Glenys có vẻ không lo về những vấn đề đó mấy khi bà ấy vẫn giữ nguyên nụ cười thường trực.

“Cậu cũng biết là con tàu sẽ hướng đến đất nước được cai trị bởi đồng bào của Chiome nhỉ? Sẽ có những Người của vùng Núi và Đồng bằng lên tàu đấy. Cho dù tộc của Chiome có quen với những nơi ở trong và ngoài lục địa này, họ vẫn chưa du hành ra xa bên ngoài biển. Ta cho rằng việc khám phá Vương quốc Fabuna’ha sẽ có ích cho con bé và tộc của con bé.”

Nếu những Người của vùng Núi và Đồng bằng được phép lên tàu thì chắc sẽ không có vấn đề gì.

Cách mà Glenys nói điều đó làm nó có vẻ như mời Chiome đi cùng là lý do chính đáng cho việc thu thập thông tin. Bởi con người nắm phần lớn quyền lực ở lục địa này, em ấy sẽ hưởng lợi từ một thế giới quan rộng lớn hơn.

Nghĩ về điều đó một chút, tôi quay sang Ariane để xem cô ấy định nói gì.

“Với ma pháp dịch chuyển của Arc, sẽ không có vấn đề gì với việc mời thêm một người bạn từ bên ngoài làng đi cùng đâu.”

Ariane cũng đồng thuận với đề xuất của Glenys.

“Hmm, vậy ngày mai chúng ta sẽ đến ngôi làng bí mật và mời em ấy.”

“Kyun! Kyun!”

Với kế hoạch ngày mai đã được sắp xếp, Ponta kêu lên phàn nàn việc bữa ăn bị trì hoãn, vì thế bữa tối nhanh chóng được đem ra. (trans: chỉ ăn là giỏi :v )

Ngày hôm sau, sau buổi luyện kiếm và bữa sáng, Ariane và tôi rời khỏi làng.

Nói là ‘rời khỏi làng’ chứ thực ra chúng tôi không hẳn là đi đường cổng làng. Thay vào đó, tôi dùng ma pháp dịch chuyển cự li xa【Cổng Dịch Chuyển】và ngôi làng quanh chúng tôi cứ thế biến mất.

Lúc này chúng tôi đang đứng trên một ngọn đồi nhìn ra một ngôi làng được xây dựng ở dãy núi Calcutta của Vương quốc Rhoden.

Ngôi làng được xây trong khu vực đầy quái vật này thuộc về những Người của vùng Núi và Đồng bằng và là căn cứ hiện tại của Kiếm Tâm Tộc.

Bức tường ngoài được xây từ những khúc gỗ, với bức tường đá bên trong bao quanh ngôi làng, và những mũi nhọn trên đỉnh tường khiến nó trông giống một pháo đài hơn là một ngôi làng.

Cây cầu kéo đóng vai trò lối vào chính hiện giờ đang được đóng chặt để ngăn ngừa kẻ xâm nhập, và có vệ binh được bố trí tại tháp canh gần đó.

Vì tôi nhớ địa điểm này từ chuyến đi đến đây lần trước, 【Cổng Dịch Chuyển】cho phép tôi đến đây ngay lập tức từ Raratoia. Bởi Ariane và tôi là người ngoài và chuyến ghé thăm này khá đột xuất, tốt hơn hết là đi vào bằng đường cửa trước.

Những Người của Núi và Đồng bằng có thể chất vượt trội so với con người, bao gồm cả thính giác và thị lực.

Việc tôi nổi bật lên giữa vùng núi rừng này với bộ giáp bạc sang trọng và chiếc phi phong đen tuyền cũng chẳng có gì hot cả.

Khi chúng tôi từ từ tiến đến gần cổng làng, những vệ binh lập tức nhìn thấy chúng tôi và chuyển lời đến những người khác ở trong làng.

“Có vẻ nhanh hơn dự kiến nhỉ.”

Ariane nhìn qua lại giữa tôi và cổng làng khi tôi lẩm bẩm.

Trong mọi trường hợp, trang phục tôi mặc để che giấu bí mật của tôi trông khá dễ nhớ.

Khi chúng tôi đến chỗ cổng, một vệ binh vẫy bàn tay đang không cầm vũ khí và hỏi.

“Mục đích của hai người là gì thế?”

“Chúng tôi muốn gửi lời mời đến Chiome-dono.”

Sau câu trả lời ngắn gọn của tôi, cánh cổng mở ra và chúng tôi được mời vào.

Dân làng đã bắt đầu công việc của mình và tiếng cười của trẻ em vang lên đằng xa. Nói chung, không khí có phần sống động hơn nhiều so với lần trước chúng tôi ở đây.

Hiện tại, ngôi làng này đang quá đông đúc xét trên số người mà nó có thể hỗ trợ, nhưng tin tức về chuyến di cư sắp tới hẳn đã được lan truyền, bởi những người mà chúng tôi đi ngang qua đều đang cười rất rạng rỡ.

Một miêu nhân duy nhất với vẻ ngoài khác biệt sớm đến chào đón chúng tôi.

Ông ta cao khoảng một mét tám mươi, có mái tóc trắng thẳng dài đến thắt lưng và có bộ râu dài và chân mày làm liên tưởng đến hình ảnh một ẩn sĩ.

“Arc-dono, Ariane-dono, xin lỗi vì đã khiến hai người ghé thăm ngôi làng xa xôi này. Liệu có điều gì tôi có thể giúp hai người không?”

Người đàn ông đang mỉm cười điềm đạm này là Hanzo đời 22, và ông ta là tộc trưởng hiện tại của Kiếm Tâm Tộc.

Tôi cúi đầu chào lại ông ta trước khi giải thích lý do của chuyến ghé thăm của chúng tôi với Hanzo.

“Thực ra thì, chúng tôi có chút công chuyện với Chiome-dono…”

Trước lời tôi, một cô bé miêu nhân âm thầm xuất hiện cạnh Hanzo và lịch sự chào Ariane và tôi.

“Arc-dono, Ariane-dono, em có thể giúp gì hai người không?”

Cô bé với mái tóc đen ngắn liếc đôi mắt xanh biển nhìn tôi khi em ấy đợi câu trả lời của chúng tôi.

Em ấy đang mặc bộ đồ ninja đen thường ngày, với giáp tay, giáp chân và con dao giắt bên hông.

“Ồ, Chiome-dono.”

Chiome khẽ gật đầu với tôi khi tôi gọi tên em ấy.

“Em thấy đấy, bọn anh đang chuẩn bị du hành đến Lục địa phương Nam trên một con tàu buôn của người elf, và Glenys-dono đề nghị bọn anh mời em đi cùng. Bởi có một đất nước lớn được cai quản bởi Người của Núi và Đồng bằng, bà ấy cho rằng em sẽ được hưởng lợi từ chuyến đi đến đó, em nghĩ sao nào?”

“Ồ? Lục địa phương Nam.”

Một tia do dự loé lên trong đôi mắt xanh của Chiome nhưng em ấy quay sang Hanzo để xem ông ta trả lời thế nào trước khi tôi có thể nhìn thấy gì khác.

Hanzo trông như một ông già hiền lành khi ông ấy mỉm cười và gật đầu với tôi.

“Chúng tôi đã cử Sasuke đến Tsubone rồi, thế nên không cần lo về việc đó đâu. Nhưng đây là cơ hội tốt để khai sáng thế hệ tiếp theo và mang quà lưu niệm về cho bọn trẻ. Người trẻ tuổi càng đi qua nhiều con đường thì càng khó có khả năng vấp ngã hơn mà. Tehee.”

Chiome gật đầu với Hanzo rồi cúi đầu thật sâu với tôi.

“Em sẽ vui lòng chấp nhận lời mời của anh chị vậy.”

“Chị rất vui khi nghe điều đó đấy, Chiome-chan.”

Ariane mỉm cười khi nghe câu trả lời của Chiome.

Có vẻ là, hai người họ đã kết thân với nhau lúc ở suối nước nóng, trong lúc mà tôi bất tỉnh bảy ngày. Chiome thường ngày tỏ ra vô cảm thậm chí còn mỉm cười một chút và đuôi em ấy còn bắt đầu mừng rỡ vẫy lia lịa.

Dù cảm thấy hơi bị cho ra rìa một chút, tôi thở vào nhẹ nhõm khi mọi người đều đã tụ hợp lại.

“Ba chúng ta sẽ lại du hành cùng nhau rồi.”

Ponta hẳn đang cho là lời tôi đang xúc phạm nó bởi nó đang đập mũ trụ tôi đầy bực bội.

Có lẽ nó bực vì không được tính vào trong nhóm.

“Ồ, xin nhỗi xin nhỗi. Làm sao mà quên Ponta được chứ.”

“Kyun!”

Ponta bắt đầu vẫy cái đuôi xù của nó khi tôi gãi cằm nó và tôi bắt đầu tưởng tượng về những gì đang chờ đợi chúng tôi ở Lục địa phương Nam.

 



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.